Norsk bokmål (Norwegian)   Tiếng Việt (Vietnamese)

Tâm Sự Của Người Hành Khất

E-post Skriv ut PDF

Tâm Sự Của Người Hành Khất

hender Tôi là một người hành khất, hay còn gọi là Người ăn xin , người ăn mày, tôi gõ cửa lòng từng người, từng nhà, từng xóm và có khi vượt qua ranh giới của một Quốc gia. Trở nên “kẻ ăn xin siêu quốc gia”. Có khi trực diện, khi dùng điện thoại, có khi thì phải nhờ internet (nói nhỏ ăn xin kiểu này có vẻ hiện đại nhất và đỡ ê chề hơn). Bàn tay gầy guộc của tôi chìa ra xin và nhận tất cả dù ít dù nhiều, có khi là tiền bạc, có khi là quần áo cũ, quần áo rách có khi là hạt muối, hạt gạo, chai nước mắm, gói mì tôm, ký cá khô. Có khi là cả một ngôi trường học lớn, một vài ngôi nhà tình nghĩa, vài cái giếng nước khoan. Nói đúng hơn tôi là một người hành khất tham lam, không hề từ chối bất kể thứ gì mà người đời trao tặng. Thân chủ của tôi thuộc đủ mọi đối tượng thân hay không thân, quen hay không quen, kẻ nghèo, người giàu hay quyền qúy cao sang, hay cả thứ dân, đều được tôi chiếu cố quan tâm. Tôi cũng rất thủy chung đã đến một lần tôi sẽ không quên tái ngộ viếng thăm lần sau. Tôi cũng kiên nhẫn gọi phone một lần, chưa gặp tôi sẽ gọi thêm vài lần nữa. Mail gửi đi rồi mà chưa có hồi âm tôi sẽ mail thêm vài lần rất tình nghĩa hỏi han:
- Thưa Anh Chị! Em gửi mail “ thăm Anh Chị ” ( không phải chỉ thăm đâu nha ) Anh Chị nhận được chưa à ? Em cứ sợ mail nó lang thang không tới Anh Chị ?
Có người khi tôi gọi điện thoại tới, nhìn thấy “số điện thoại hao tài” nầy là không bắt máy.
- Đâu có sao, tôi biết “ kiên nhẫn là mẹ thành công”, nên tôi ra điện thoại công cộng gọi vài mươi lần nữa. Tôi cũng hơi   ân hận số điện thoại của mình là niềm vui cho nhiều người, nhưng cũng là nỗi khiếp sợ cho người khác. Cho nên tôi có những người thật “ tri kỷ” hiểu được tường tận lòng tôi, nên có lần tâm sự:
- Mở computer thấy mail của Ông, chưa đọc tôi cũng biết nội dung là gì rồi, tới khi đọc xong thì quả thật đúng như đã nghĩ. Không xin…thì cũng xin….Có thân chủ còn tâm sự với tôi:
- Từ ngày quen Anh, em bị nghèo đi.
Có thân chủ khác tỉ tê:
- Ngày xưa khi chưa quen Anh, em nào có nghèo. Từ ngày gặp Anh, cứ nghèo và cứ nghèo thêm.
-Trước đây khi chưa biết Anh quen Anh, Em là “đại gia”. Từ ngày quen Anh bây giờ em trở nên “ đại nợ ” (nợ người nghèo, và nợ Chúa).
Tôi cũng hơi ân hận vì tôi là nguyên cớ nghèo đi của vài người.
Dù là ăn mày tôi cũng cố cãi lại:
-Xí !!! nghèo đâu mà nghèo, nghèo đi một chút về tiền bạc nhưng được vô số sự giàu sang: giàu tình người, giàu lòng nhân ái, giàu nhân nghĩa, giàu bạn hữu, giàu ân sủng. Được cả một nước ( trời ) mà còn la gì nữa.
Vượt qua những bất cập đó, lâu dần mối thân tình giữa tôi và thân chủ cũng khắng khít lắm. Bây giờ có người nói lâu lâu không gặp thấy nhớ thấy thương. Đúng hẹn mà chưa thấy lên, chưa kịp lên. Thì thân chủ đã điện thoại hoặc mail thăm hỏi. - Sao dạo nầy thấy im ắng vậy? Noel, Tết có dự định đi thăm phát qùa đâu không? có tổ chức gì không ?
- Có chứ! nhưng em đang “kẹt” quá !
- Kẹt gì ?
- Kẹt “Bác” và “Tổng thống”
 Xin Anh mở hầu bao, một lần ra tay tế độ ( nói vậy thôi chứ đâu phải một lần, một lần, rồi lại một lần…) và bắt đầu ca bài ca “CON CÁ” ( Con cá sống nhờ nước i a, những mảnh đời bất hạnh khốn khổ sống nhờ lòng từ tâm của Anh Chị Em í a í a). Có khi được vài tổng thống hay 1 K, có lần hậu hỉ được 2 K.
Đời ăn mày có niềm vui có nỗi buồn. Có cả lo lắng âu lo như đan quyện vào nhau. Tôi cũng đang lo, tôi già rồi mà chưa có đệ tử để truyền nghề truyền ngôi ăn mày, ăn xin nầy lại cho hậu thế. Cái nghề ăn xin hẩm hiu nầy coi bộ vậy mà cũng khó tuyển sinh, khó hơn là tuyển hoa hậu hoàn vũ, hoa hậu trái đất. Không cần đẹp, xấu càng tốt. Vì xấu thì không sợ những người đẹp dụ. Cũng không cần TÀI , chỉ cần có cái TÂM, - NHIỆT THÀNH - LÒNG TRUNG THỰC – NGAY THẲNG – QUÊN MÌNH. Nếu thiếu những đức tính nầy thì không được. Có khi XIN được nhiều mà PHÁT chẳng bao nhiêu. Vừa XÂY lại vừa CẤT. Chỉ bấy nhiêu sự, bây nhiêu nhân tố mà tìm mãi chưa ra. Có đứa được đức tính này thì mất đức tính kia.
 
Rồi một ngày nọ tôi cũng tìm được 1 đệ tử. Tôi nghĩ chắc nó làm môn sinh được nên đi đâu tôi cũng đưa nó đi, để thực tế quen dần. Rồi có một lần hai thầy trò xuống núi đi mãi bụng thì đói cồn cào, khát khô cả cổ họng, túi thì không một đồng xu. Hai thầy trò đói và mệt lữ, ngồi nghỉ dưới gốc me lớn. Thấy nó ngồi thở dài im lặng không nói. Tôi an ủi:
- Đời ăn mày nầy là vậy đó con! mình đói khát cho ai no, mình lêu bêu vất vưởng cho ai ổn định. Xây nhà cho người khác mà chẳng nghĩ xây nhà cho mình.
- Rồi được gì hả Thầy? Sau đợt nầy chắc con xin giã từ bye bye thầy luôn. Chọn hướng đời khác.
Tôi vô cùng ngạc nhiên, nhìn môn sinh của mình rồi bằng một giọng thật trầm, chậm rãi như truyền những tâm huyết của tôi cho người đệ tử mà tôi yêu:
- Sao! Sao con nói vậy! Hơn ba năm qua con theo thầy, rong ruổi khắp đó đây. Con không thấy được một người ăn mày như ta được quá nhiều đấy con ạ!
Niềm vui : khi con biết cho đi, con vui hơn là nhận, đấy là hạnh phúc đấy.
Là một tông đồ : nếu con hiểu tông đồ là đưa Chúa đến cho người khác. Con đến xin, Người ta cho, đâu có phải cho con mà là cho chính Chúa ( khi ta đói ngươi đã cho ta ăn, khi ta khát ngươi đã cho ta uống, khi ta trần truồng ngươi đã mặc áo cho ta, khi ta đau ốm ngươi đã thuốc men cho ta …). Con mang phước đến cho Người khác, mang cơ hội cho họ làm phước, tích phước, tich đức. Khi con đến với người Anh em nghèo khổ chính là con đang đến với Chúa, phục vụ Chúa. Con đã giới thiệu khuôn mặt nhân từ yêu thương của Chúa cho họ và qua con họ tìm thấy Chúa.
Tìm đến niềm hạnh phúc miên viễn : Con đang sống ở giữa những người nghèo, phục vụ cho người nghèo chia sẽ mang tâm tư, thao thức của họ, mang vác trên vai những gánh nặng nhọc nhằn của họ. Con đang dần dần từng bước trở nên “ Người nghèo của Yahve” đích thực. Ngày ấy Ngài không hỏi con làm gì? Tổng thống, Tổng bí thư, Linh mục, Giám mục, hay Giáo dân? Nhà của con mấy tầng, xe đời mới của con mua hết bao nhiêu ngàn USD?  mà ngài chỉ hỏi: “Khi ta đói ngươi có cho ta ăn, khi ta khát ngươi có cho ta uống, khi ta …..Hỡi đầy tớ trung tín hãy vào đây chung hưởng hạnh phúc với ta ”.
Đi ăn mày ; là trường dạy là nơi con thực hiện bài học sự khiêm hạ và nhẫn nhục!
NGÀI là khuôn mẫu tuyệt vời của lòng nhẫn nhục, khiêm nhường “ Hãy học ở ta vì ta hiền lành và khiêm nhường ” thì ở đây con có cơ hội để thực hiện nó không đâu bằng. Con cũng đã thấy cả những ê chề khi đi ăn xin. Nhưng con cũng biết vì Chúa vì Anh em. Nếu con xin được nhiều hay ít, làm được cái nầy cái kia, con cũng chẳng có gì để tự hào, của là của người khác, còn con cũng chỉ là một tên ăn mày khốn khổ. Có khi gặp những sỉ nhục, những lời nói hãnh huống, con phải can đảm như một đấu sĩ quyền Anh, lì đòn sẵn sàng đưa mặt, đưa lưng cho người ta đánh. Cứ thế ...
Có câu chuyện kể thầy nghe lâu rồi. Có một người phụ trách một cơ sở mồ côi hay khuyết tật gì đó. Đến gõ cửa một Ông nhà giàu, đúng lúc Ông nầy đang bị uống cà phê đắng vì chuyện gì đó trong gia đình. Ông ta đang gào lên. Thấy người khách không mời mà đến nầy ông ta hất hàm hỏi:
- Đi đâu đó.
- Xin ông thương các em ! ……xin ông thương các em !!
Ông chủ nhà như trút hết cơn giận trong ông:
- Cút ! cút ngay ! cút ngay đi ! không xin xỏ gì cả.
Người ăn xin vẫn đứng đó. Ngưòi chủ nhà tới gần nhìn mặt người đến xin và nhổ bãi nước miếng vào ngay giữa mặt người ăn xin. Người ăn xin từ tốn rút khăn tay nhẹ nhàng lau sạch nước bọt trên mặt. Nhưng cũng chưa đi. Ông chủ nhà có phần ái ngại hối hận về hành động thô lỗ của mình trong phút nóng giận, hất hàm hỏi:
- Sao không đi đi? Người ăn xin nhỏ nhẹ trả lời:
- Thưa ông! đó là phần Ông cho tôi. Còn phần của các em chưa có? 
Nhìn sang người đệ tử tôi thấy nó lặng buồn và như hình nó rướm rướm nước mắt. Kinh nghiệm khi nước mắt chảy xuống thì có ngôi sao trong trái tim rộng mở, cửa trời hiện ra nơi đáy mắt.
Một ngày cuối đông 2010
Duyên nghèo
 

Nhịp Cầu Yêu Thương

Xin Bạn Hãy Đọc, Dù Bạn Không Muốn

Trời đêm Vinh lặng lẽ như tờ, cả thành phố hoa lệ như mất hút trong màn đêm đen dày đặc. Bầu không khí yên ắng đến lạ thường, khác hẳn với nhịp sống xô bồ, hối hả và nhộn nhịp của cuộc sống thường nhật. Đã 2 giờ sáng rồi, nhưng tôi vẫn trằn trọc, trăn trở với một nỗi niềm mà không sao chợp mắt nổi.

Trời đêm Vinh lặng lẽ như tờ, cả thành phố hoa lệ như mất hút trong màn đêm đen dày đặc. Bầu không khí yên ắng đến lạ thường, khác hẳn với nhịp sống xô bồ, hối hả và nhộn nhịp của cuộc sống thường nhật. Đã 2 giờ sáng rồi, nhưng tôi vẫn trằn trọc, trăn trở với một nỗi niềm mà không sao chợp mắt nổi. Ánh đèn heo hắt, tôi thao thức với bao nỗi niềm tâm sự không biết ngỏ cùng ai. Vượt tầm mắt ra ngoài khung cửa sổ, ngắm ánh trăng sáng vằng vặc cùng những vì tinh tú lấp lánh, lòng tôi bỗng chợt thấy thanh thản và yên bình hơn. Vầng trăng trên cao nhè nhẹ tỏa ánh sáng dịu dàng, nhìn chị đang say giấc ngủ, tôi không khỏi bồi hồi xúc động. Gương mặt tròn trịa, phúc hậu thật đáng mến. Nhưng ít ai ngờ rằng, ẩn sau nét mặt đơn sơ, hồn nhiên như trẻ nhỏ, tưởng chừng như vô tư lự, không âu lo suy nghĩ, không bận tâm chuyện thế sự nhân gian ấy lại là một con người khắc khổ, cam chịu và nhẫn nhục, luôn lo nghĩ cho gia đình.
Nghĩ đến đây, tôi chợt cảm thấy xấu hổ vô cùng. Chắc mọi người đang rất thắc mắc lý do tại sao. Bởi vì đã một năm rồi, cùng học tập, cùng làm việc, cùng vui đùa, chung sống với nhau dưới một mái nhà, nhưng mãi tới hôm nay tôi mới biết được hòan cảnh sống vô cùng éo le của chị ấy. Tôi thấy mình thật vô tâm quá.
Chiều hôm ấy, sau khi nhận được điện thoại từ gia đình gọi lên, bảo bố chị bệnh tim lại tái phát và phải nhập viện gấp, chị đã vội vàng thu xếp qua loa chút ít đồ đạc, tạm biệt chị em trong phòng trọ rồi nhanh chóng ra ga đón chuyến tàu sớm nhất về quê. Đến lúc này tôi mới được nghe kể về gia đình nghèo khổ của chị:
Tên đầy đủ của chị là Nguyễn Thị Bích ( mà chúng tôi hay trêu đùa gọi chị là Big C hay Bigbabol ). Chị là con út trong một gia đình có 6 người con, bố mẹ chị năm nay đã ngoài 70, rất hay ốm đau mỗi khi trái gió trở trời, nhất là ông cụ thân sinh, đã cao niên lại mang trong mình đủ thứ bệnh tật: u xơ tuyến tiền liệt, viêm loét đại tràng, cao huyết áp..., nhưng nghiêm trọng nhất là căn bệnh Tim mạch do vữa động mạch của mạch vành co đau thắt ngực. Các anh chị đều đã lập gia đình và ra ở riêng. Mỗi người đều phải lo cho mái ấm của mình nên không thể dành nhiều thời gian ở bên chăm sóc bố mẹ được. Mọi việc lớn nhỏ trong gia đình – từ công việc đồng áng cho đến việc nội trợ bếp núc, chăm sóc, thuốc thang cho bố mẹ khi đau yếu đều đổ dồn lên vai 2 cô em gái.
Hoàn cảnh gia đình đã khốn khó như vậy rồi nên việc chị Bích cùng chị gái mình cất bước đi học đã làm tăng thêm phần nào những khó khăn vất vả cho gia đình bé nhỏ của chị. Bởi thế mà đã có lúc chị Bích định buông xuôi tất cả, phó mặc cho số phận đưa đẩy, chị bi quan đến nỗi luôn xem câu thơ:
Thân em như cánh bèo trôi
Gió dập sóng dồi biết tấp vào đâu
Như là tương lai của chị, như là số phận đã được an bài sẵn cho chị vậy. Nhưng trong cuộc đời, không ai học hết được chữ ngờ. Mẹ chị - người mẹ thân thương, tần tảo sớm hôm đã trở thành nguồn an ủi lớn nhất cho chị lúc này, bằng những lời động viên rất chân thành: “ Con ơi, đời bố mẹ đã khổ nhiều rồi, bây giờ có khổ thêm nữa cũng không sao. Nhưng đến đời các con,...” Nói đến đây, mẹ chị nghẹn ngào không nói nên lời. Bà đưa vạt áo nâu đã phai màu run run lau khô những giọt nước mắt đang chảy dài trên gương mặt nhăn nheo, theo năm tháng đã in hằn những khổ cực mà bà luôn cam chịu và nhẫn nhục trong suốt cả cuộc đời. Bà nói tiếp: “ 4 anh chị con là nỗi day dứt lớn nhất đời bố mẹ, vì không thể cho chúng nó học hành đầy đủ, không thể cho chúng nó một cuộc sống no đủ, ... Giá mà bố mẹ giàu có hơn, giá mà bố mẹ tài giỏi hơn, giá mà ... “. Ngừng một lúc, bà lại thổn thức: “ Bây giờ, ước nguyện lớn nhất của bố mẹ là được trông thấy hai chị em con trở thành sinh viên, tiếp tục con đường học tập của mình. Bố mẹ không mong hai con phụng dưỡng , cơm bưng nước rót, hầu hạ lúc tuổi già, chỉ mong hai con nên người, học hành tấn tới, phát huy mọi tài năng để có thể mưu cầu hạnh phúc cho bản thân mình, cho gia đình và giúp đỡ tha nhân. Được thế, bố mẹ có chết cũng an lòng “.
Ước mong giản đơn ấy của bà cụ khiến chị em tôi ngỡ ngàng cảm phục nhưng không khỏi chạnh lòng xót thương .
Nhân dịp nghỉ hè, chị em chúng tôi quyết định về thăm gia đình chị Bích, tiện thể sẽ tìm hiểu thêm về gia cảnh nhà chị. Một tiếng đồng hồ ngồi tàu, vừa bước xuống nhà ga Yên Trung, đã thấy hình bóng quen thuộc của chị, gương mặt lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn lộ nét vui mừng khi thấy chúng tôi, chị cất tiếng gọi, hỏi thăm vồ vập: “ Mọi người đi đường có mệt lắm không, đưa hành lý đây em mang giúp cho nào “. Rồi không đợi chúng tôi kịp phản ứng gì, chị nhanh tay cầm lấy bao nhiêu là thứ đồ lỉnh kỉnh. Từ đây chúng tôi tiếp tục đón xe ôm đi thêm khoảng 6 cây số nữa. Xe dừng lại trên bờ đê, không thể đi tiếp được vì con dốc quá cao, trời lại mưa lâm râm, đường trơn lầy lội quá, không sao đi tiếp được, chị em chúng tôi phải xắn quần thật cao kẻo bùn bẩn bắn vào, vừa vác ba lô nặng lại vừa phải đi trong mưa nên chúng tôi thấm mệt nhanh chóng. Thật tội nghiệp cho chị Bích, thấy chị em vì mình mà vất vả như vậy nên chị cứ cuống cả lên, hết hỏi han người này lại quay qua săn sóc người kia, nhờ vậy mà chúng tôi vui vẻ hẳn lên. Ngồi nghỉ một chút, tôi tranh thủ ngắm nhìn quang cảnh chung quanh. Đứng trên đê, gió thổi mát lạnh từng cơn, ghé tầm mắt xuống phía dưới, trông xem những ngôi nhà bé tí như hạt đậu vậy, tôi thoáng rùng mình khi chợt nghĩ rằng nếu như đê vỡ thì những ngôi nhà đó sẽ ra sao nhỉ ? Chắc sẽ bị nhận chìm trong biển nước mất. Lắc đầu xua tan đi ý nghĩ kinh khủng đó, chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình. Đi bộ thêm khoảng 15 phút nữa thì tới nơi. “ Dừng lại thôi, đến nơi rồi, đây là nhà mình “. Chị hồn nhiên giới thiệu. Chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng. Quang cảnh đầu tiên đập vào mắt là hình ảnh một ngôi nhà cấp 4 lụp xụp tồi tàn, trên tường nhà, từng mảng vôi trắng loang lổ đã bong ra, những tấm gỗ được gia công một cách thô sơ dùng để làm cửa. Bước đi trên khoảnh sân nhỏ, qua ngưỡng cửa là nền nhà bằng đất lạnh lẽo, xám xịt màu tro, 2 chiếc giường gỗ đơn sơ cùng bộ bàn ghế cũ kỹ, cộng thêm một chiếc tủ nhỏ dùng để đựng quần áo – đó chính là những đồ đạc duy nhất có trong ngôi nhà. Trong khi chúng tôi tự do ngắm nhìn, chị đon đả pha nước, cất hành lý rồi thúc giục mọi người ra tắm rửa, thay đồ kẻo cảm lạnh. Bữa cơm chiều nhanh chóng được dọn ra, mọi người cùng nhau quây quần bên mâm cơm ấm áp, nhìn bố mẹ chị Bích mà tôi không khỏi chạnh lòng xót thương. Nghe chị kể, những hôm nhìn bố mình nằm co quắp trên giường, đau đớn vật vã với căn bệnh hiểm nghèo đang ngày đêm tàn phá cơ thể ông, chị cảm thấy bất lực vì chẳng làm gì được, hai mẹ con chỉ biết đứng nhìn mà không dám khóc, nhưng nước mắt đã chảy ngược vào trong tim rồi, khóc bây giờ chỉ làm bố chị thêm đau đớn mà thôi. Hai con người cả một đời chỉ biết sống vì con, đến lúc xế chiều chỉ biết nương tựa nhau mà sống cho qua ngày nhưng vẫn không thể nào thoát khỏi sự nghiệt ngã của cuộc sống – quy luật sinh, lão, bệnh, tử - luôn dai dẳng bám theo hai tấm thân già khốn khổ.
Sáng sớm thức dậy, tôi tranh thủ xuống bếp giúp chị chuẩn bị bữa sáng. Gọi là nhà bếp thôi nhưng thật ra chỉ là 4 bức tường nhỏ được lợp tranh sơ sài, bên trên có mộ lỗ hổng nhỏ để thông khói, nồi niêu, bát đũa, gia vị đều được đặt trên một chiếc bàn nhỏ nhưng chắc chắn. Nhìn chị tất bật nhưng nụ cười vẫn luôn thường trực trên môi, tôi thương quá đi thôi. Hai chị em lại ngồi tâm sự với nhau, tôi hỏi: “ Nghe bảo nhà chị hay bị ngập mỗi khi trời mưa lắm phải không ?” . Chị bảo: “ Ừm, biết sao được, nhà chị nằm ngay dưới chân đê mà. Trời nắng thì còn đỡ chứ trời mưa thì khổ trăm bề. Mưa nhỏ thì nước đã ngập cả sân, mưa lớn thì nước đã vào đến tận nhà, củi, bếp ướt sũng chẳng thể nấu ăn nổi. Cả nhà phải ăn mì tôm trừ bữa cho qua ngày. Em còn nhớ trận lụt vừa rồi không ? Nghĩ lại đến giờ chị còn chưa hết kinh hoàng. Chỉ sau mộ đêm mà mọi thứ đã chìm trong biển nước mênh mông, những ngôi nhà chỉ còn thấy nóc, đồ đạc trôi nổi khắp nơi,... may mà gia đình chị kịp di tản lên đê cao để tránh lụt. Gần mộ tháng trời mọi người sống trong cảnh “ màn trời chiếu đất “, sống nhờ sự bao bọc và lòng hảo tâm của tha nhân “.
Sau bữa cơm sáng, chúng tôi giúp chị đưa bố đi bệnh viện để kiểm tra diễn tiến của bệnh theo định kì, bác sĩ bảo phải mổ sớm mới mong duy trì được mạng sống, nhưng chi phí phẫu thuật khá lớn, hoàn cảnh gia đình không cho phép, lại thêm tuổi cao sức yếu nên bố chị đã từ chối phẫu thuật, cụ bảo rằng: “ Bố nay đã già rồi, có phẫu thuật cũng chẳng sống được bao nhiêu, ở cái tuổi gần đất xa trời này, bố không muốn lại làm khổ mẹ và các con. Thôi, ta về ...“. Những lời cụ thốt ra thật nhẹ nhàng mà sao tôi thấy đau lòng quá. Nhìn dáng người thiểu não của cụ khuất dần sau cánh cổng bệnh viện, mắt tôi đã nhòa lệ tự bao giờ không hay.
Thấm thoát đã đến ngày phải trở về. Tuy chẳng muốn chia tay nhưng “ không có cuộc vui nào là không tàn “, việc gì phải đến sẽ đến thôi. Bữa cơm chia tay tuy buồn nhưng cũng rất vui. Bà cụ bắt chúng tôi cầm về bao nhiêu là thứ, bà bảo: “ Cây nhà lá vườn, chẳng có gì nhiều, các con cầm về cho mẹ vui “. Tôi pha trò: “ Vâng, ‘chẳng có gì nhiều’, mẹ nhỉ !”. Tôi vừa nói vừa đưa túi đồ lỉnh kỉnh bà cụ bắt mang về ra, ai cũng cười rũ rượi.
Ngồi trên tàu, tôi nhìn mông lung ra khoảng không gian vô định, ngắm mưa rơi sau tấm kiếng dày. Hôm về thăm chị trời cũng mưa, hôm chia tay chị trời cũng mưa, cơn mưa tầm tã, dai dẳng như không muốn dứt. Tôi rất muốn giúp chị, tuy gia cảnh nhà tôi cũng chẳng khá giả gì, nhưng sao lòng tôi bứt rứt không yên, rất khó chịu, mặc dù nhỏ bé, tôi vẫn muốn làm một cái gì đó cho chị,“ thương người như thể thương thân “ mà.
Nghe câu chuyện cuộc đời chị chắc hẳn ai cũng cảm thấy thương tâm mà không khỏi đau đớn xót xa, thương cảm cho một kiếp người. Một con người rất đạo đức mà tôi không tiện nói tên đã nói rằng: “ Sống trong cuộc đời này, ai cũng cần có một tấm lòng. Bất cứ ai không rung cảm trước nỗi thống khổ mà đồng loại mình đang gánh chịu thì kẻ đó không xứng làm người. Thà chúng đừng sinh ra thì hơn “... Tinh thần tương thân tương ái ông cha ta dạy dỗ từ ngàn xưa đã luôn được gìn giữ và lưu truyền cho đến ngày nay, bằng mọi cách, dưới mọi hình thức, nhất là bằng những câu ca dao tục ngữ đã neo đậu vững chắc và làm tổ trong tâm hồn, trong trí tuệ người đọc và tồn tại mãi cùng với thời gian:
“Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn “.
hay câu “ một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ “, “ môi hở răng lạnh “ ... và còn vô vàn những câu nói bất hủ khác nữa. Tôi viết bài này rất mong nhận được sự đồng cảm từ quý độc giả, nhất là từ những tấm lòng hảo tâm và quảng đại...Bạn biết đấy, ngay lúc này đây còn biết bao nhiêu gia đình khốn khổ như chị, đang trông mong, đang hy vọng vào một kỳ tích xảy ra có thể làm thay đổi cả cuộc đời tăm tối của họ, nhờ những cánh tay biết mở rộng để trao ban cho họ cơ hội được vươn tới một tương lai tươi sáng hơn./.
(You can if you will - Bạn làm được nếu bạn muốn )
Sinh viên Nguyễn Thị Mỹ
Trường CĐSP Nghệ An
Les mer…

Login



Vi har 2 gjester her nå