Tâm Sự Của Người Hành Khất
Tôi là một người hành khất, hay còn gọi là Người ăn xin , người ăn mày, tôi gõ cửa lòng từng người, từng nhà, từng xóm và có khi vượt qua ranh giới của một Quốc gia. Trở nên “kẻ ăn xin siêu quốc gia”. Có khi trực diện, khi dùng điện thoại, có khi thì phải nhờ internet (nói nhỏ ăn xin kiểu này có vẻ hiện đại nhất và đỡ ê chề hơn). Bàn tay gầy guộc của tôi chìa ra xin và nhận tất cả dù ít dù nhiều, có khi là tiền bạc, có khi là quần áo cũ, quần áo rách có khi là hạt muối, hạt gạo, chai nước mắm, gói mì tôm, ký cá khô. Có khi là cả một ngôi trường học lớn, một vài ngôi nhà tình nghĩa, vài cái giếng nước khoan. Nói đúng hơn tôi là một người hành khất tham lam, không hề từ chối bất kể thứ gì mà người đời trao tặng. Thân chủ của tôi thuộc đủ mọi đối tượng thân hay không thân, quen hay không quen, kẻ nghèo, người giàu hay quyền qúy cao sang, hay cả thứ dân, đều được tôi chiếu cố quan tâm. Tôi cũng rất thủy chung đã đến một lần tôi sẽ không quên tái ngộ viếng thăm lần sau. Tôi cũng kiên nhẫn gọi phone một lần, chưa gặp tôi sẽ gọi thêm vài lần nữa. Mail gửi đi rồi mà chưa có hồi âm tôi sẽ mail thêm vài lần rất tình nghĩa hỏi han:- Thưa Anh Chị! Em gửi mail “ thăm Anh Chị ” ( không phải chỉ thăm đâu nha ) Anh Chị nhận được chưa à ? Em cứ sợ mail nó lang thang không tới Anh Chị ?
Có người khi tôi gọi điện thoại tới, nhìn thấy “số điện thoại hao tài” nầy là không bắt máy.
- Đâu có sao, tôi biết “ kiên nhẫn là mẹ thành công”, nên tôi ra điện thoại công cộng gọi vài mươi lần nữa. Tôi cũng hơi ân hận số điện thoại của mình là niềm vui cho nhiều người, nhưng cũng là nỗi khiếp sợ cho người khác. Cho nên tôi có những người thật “ tri kỷ” hiểu được tường tận lòng tôi, nên có lần tâm sự:
- Mở computer thấy mail của Ông, chưa đọc tôi cũng biết nội dung là gì rồi, tới khi đọc xong thì quả thật đúng như đã nghĩ. Không xin…thì cũng xin….Có thân chủ còn tâm sự với tôi:
- Từ ngày quen Anh, em bị nghèo đi.
Có thân chủ khác tỉ tê:
- Ngày xưa khi chưa quen Anh, em nào có nghèo. Từ ngày gặp Anh, cứ nghèo và cứ nghèo thêm.
-Trước đây khi chưa biết Anh quen Anh, Em là “đại gia”. Từ ngày quen Anh bây giờ em trở nên “ đại nợ ” (nợ người nghèo, và nợ Chúa).
Tôi cũng hơi ân hận vì tôi là nguyên cớ nghèo đi của vài người.
Dù là ăn mày tôi cũng cố cãi lại:
-Xí !!! nghèo đâu mà nghèo, nghèo đi một chút về tiền bạc nhưng được vô số sự giàu sang: giàu tình người, giàu lòng nhân ái, giàu nhân nghĩa, giàu bạn hữu, giàu ân sủng. Được cả một nước ( trời ) mà còn la gì nữa.
Vượt qua những bất cập đó, lâu dần mối thân tình giữa tôi và thân chủ cũng khắng khít lắm. Bây giờ có người nói lâu lâu không gặp thấy nhớ thấy thương. Đúng hẹn mà chưa thấy lên, chưa kịp lên. Thì thân chủ đã điện thoại hoặc mail thăm hỏi. - Sao dạo nầy thấy im ắng vậy? Noel, Tết có dự định đi thăm phát qùa đâu không? có tổ chức gì không ?
- Có chứ! nhưng em đang “kẹt” quá !
- Kẹt gì ?
- Kẹt “Bác” và “Tổng thống”
Xin Anh mở hầu bao, một lần ra tay tế độ ( nói vậy thôi chứ đâu phải một lần, một lần, rồi lại một lần…) và bắt đầu ca bài ca “CON CÁ” ( Con cá sống nhờ nước i a, những mảnh đời bất hạnh khốn khổ sống nhờ lòng từ tâm của Anh Chị Em í a í a). Có khi được vài tổng thống hay 1 K, có lần hậu hỉ được 2 K.
Đời ăn mày có niềm vui có nỗi buồn. Có cả lo lắng âu lo như đan quyện vào nhau. Tôi cũng đang lo, tôi già rồi mà chưa có đệ tử để truyền nghề truyền ngôi ăn mày, ăn xin nầy lại cho hậu thế. Cái nghề ăn xin hẩm hiu nầy coi bộ vậy mà cũng khó tuyển sinh, khó hơn là tuyển hoa hậu hoàn vũ, hoa hậu trái đất. Không cần đẹp, xấu càng tốt. Vì xấu thì không sợ những người đẹp dụ. Cũng không cần TÀI , chỉ cần có cái TÂM, - NHIỆT THÀNH - LÒNG TRUNG THỰC – NGAY THẲNG – QUÊN MÌNH. Nếu thiếu những đức tính nầy thì không được. Có khi XIN được nhiều mà PHÁT chẳng bao nhiêu. Vừa XÂY lại vừa CẤT. Chỉ bấy nhiêu sự, bây nhiêu nhân tố mà tìm mãi chưa ra. Có đứa được đức tính này thì mất đức tính kia.
Rồi một ngày nọ tôi cũng tìm được 1 đệ tử. Tôi nghĩ chắc nó làm môn sinh được nên đi đâu tôi cũng đưa nó đi, để thực tế quen dần. Rồi có một lần hai thầy trò xuống núi đi mãi bụng thì đói cồn cào, khát khô cả cổ họng, túi thì không một đồng xu. Hai thầy trò đói và mệt lữ, ngồi nghỉ dưới gốc me lớn. Thấy nó ngồi thở dài im lặng không nói. Tôi an ủi:
- Đời ăn mày nầy là vậy đó con! mình đói khát cho ai no, mình lêu bêu vất vưởng cho ai ổn định. Xây nhà cho người khác mà chẳng nghĩ xây nhà cho mình.
- Rồi được gì hả Thầy? Sau đợt nầy chắc con xin giã từ bye bye thầy luôn. Chọn hướng đời khác.
Tôi vô cùng ngạc nhiên, nhìn môn sinh của mình rồi bằng một giọng thật trầm, chậm rãi như truyền những tâm huyết của tôi cho người đệ tử mà tôi yêu:
- Sao! Sao con nói vậy! Hơn ba năm qua con theo thầy, rong ruổi khắp đó đây. Con không thấy được một người ăn mày như ta được quá nhiều đấy con ạ!
Niềm vui : khi con biết cho đi, con vui hơn là nhận, đấy là hạnh phúc đấy.
Là một tông đồ : nếu con hiểu tông đồ là đưa Chúa đến cho người khác. Con đến xin, Người ta cho, đâu có phải cho con mà là cho chính Chúa ( khi ta đói ngươi đã cho ta ăn, khi ta khát ngươi đã cho ta uống, khi ta trần truồng ngươi đã mặc áo cho ta, khi ta đau ốm ngươi đã thuốc men cho ta …). Con mang phước đến cho Người khác, mang cơ hội cho họ làm phước, tích phước, tich đức. Khi con đến với người Anh em nghèo khổ chính là con đang đến với Chúa, phục vụ Chúa. Con đã giới thiệu khuôn mặt nhân từ yêu thương của Chúa cho họ và qua con họ tìm thấy Chúa.
Tìm đến niềm hạnh phúc miên viễn : Con đang sống ở giữa những người nghèo, phục vụ cho người nghèo chia sẽ mang tâm tư, thao thức của họ, mang vác trên vai những gánh nặng nhọc nhằn của họ. Con đang dần dần từng bước trở nên “ Người nghèo của Yahve” đích thực. Ngày ấy Ngài không hỏi con làm gì? Tổng thống, Tổng bí thư, Linh mục, Giám mục, hay Giáo dân? Nhà của con mấy tầng, xe đời mới của con mua hết bao nhiêu ngàn USD? mà ngài chỉ hỏi: “Khi ta đói ngươi có cho ta ăn, khi ta khát ngươi có cho ta uống, khi ta …..Hỡi đầy tớ trung tín hãy vào đây chung hưởng hạnh phúc với ta ”.
Đi ăn mày ; là trường dạy là nơi con thực hiện bài học sự khiêm hạ và nhẫn nhục!
NGÀI là khuôn mẫu tuyệt vời của lòng nhẫn nhục, khiêm nhường “ Hãy học ở ta vì ta hiền lành và khiêm nhường ” thì ở đây con có cơ hội để thực hiện nó không đâu bằng. Con cũng đã thấy cả những ê chề khi đi ăn xin. Nhưng con cũng biết vì Chúa vì Anh em. Nếu con xin được nhiều hay ít, làm được cái nầy cái kia, con cũng chẳng có gì để tự hào, của là của người khác, còn con cũng chỉ là một tên ăn mày khốn khổ. Có khi gặp những sỉ nhục, những lời nói hãnh huống, con phải can đảm như một đấu sĩ quyền Anh, lì đòn sẵn sàng đưa mặt, đưa lưng cho người ta đánh. Cứ thế ...
Có câu chuyện kể thầy nghe lâu rồi. Có một người phụ trách một cơ sở mồ côi hay khuyết tật gì đó. Đến gõ cửa một Ông nhà giàu, đúng lúc Ông nầy đang bị uống cà phê đắng vì chuyện gì đó trong gia đình. Ông ta đang gào lên. Thấy người khách không mời mà đến nầy ông ta hất hàm hỏi:
- Đi đâu đó.
- Xin ông thương các em ! ……xin ông thương các em !!
Ông chủ nhà như trút hết cơn giận trong ông:
- Cút ! cút ngay ! cút ngay đi ! không xin xỏ gì cả.
Người ăn xin vẫn đứng đó. Ngưòi chủ nhà tới gần nhìn mặt người đến xin và nhổ bãi nước miếng vào ngay giữa mặt người ăn xin. Người ăn xin từ tốn rút khăn tay nhẹ nhàng lau sạch nước bọt trên mặt. Nhưng cũng chưa đi. Ông chủ nhà có phần ái ngại hối hận về hành động thô lỗ của mình trong phút nóng giận, hất hàm hỏi:
- Sao không đi đi? Người ăn xin nhỏ nhẹ trả lời:
- Thưa ông! đó là phần Ông cho tôi. Còn phần của các em chưa có?
Nhìn sang người đệ tử tôi thấy nó lặng buồn và như hình nó rướm rướm nước mắt. Kinh nghiệm khi nước mắt chảy xuống thì có ngôi sao trong trái tim rộng mở, cửa trời hiện ra nơi đáy mắt.
Một ngày cuối đông 2010
Duyên nghèo

























































