Norsk bokmål (Norwegian)   Tiếng Việt (Vietnamese)

Stipendutdeling i Kontum året 2008-2009

E-post Skriv ut PDF

Nestekjærlighet en regntung dag

Når været er på det varmeste, ligger temperaturen ved kysten rundt 34-39 grader. I motsetning til kystområdene, var Pleiku provinsen preget av regn, regn og atter regn i år. Det hadde regnet uavbrutt i en hel uke nå. Hjertet mitt blødde når jeg tenkte på at for å ha råd til skoleutgiftene, måtte mange fattige familier selge paddy (ris før skallet tas av), eller selge griser og hønser som egentlig ikke var store nok. Eller ta opp lån på 100.000 VND (ca. 35 NOK), som fordoblet seg mange ganger etter 3-4 måneder når avlingstiden var omme. Familiene var fullstendige klare over at de fikk svært dårlige priser, men det var ikke mye å velge mellom. Derfor måtte jeg trosse regnværet for å overrekke de fattige studenter og elever stipend før skolestart.

Klokke 05.30 var jeg og min reisevenn Nhung på plass på dagens første buss til Kontum provinsen. Nhung var en gammel venn av meg. Han slo alltid følge med meg når jeg dro på veldedighetsreiser. Da bussen kom til Daklak provinsen, over riksvei 16 mellom Buon Ho og E H’leo, var det stumpende mørkt ute. De regntunge skyene som vi hadde sett, bare pøste ned. Bussjåføren måtte bruke fjernlys for å se veien. Han måtte bremse ned farten mange ganger. Innimellom klaget han:

For et vær! Det har regnet slikt dag og natt i en hel uke. Som om alt vann er samlet på dette område. Mange veier blir helt ødelagte. Plantasjene og åkrene råtner. Stakkars folk!”

Reisen var lang, kjedelig og slitsom. De fleste på bussen hadde sovnet. Ingen hadde lyst til å føre noen samtale med sjåføren.

Langs veien lå det svært enkle hus bygd av bambus og halmstrå. Hvor lenge kunne de stå imot vannet som begynte å samle seg opp til flom? Og hvor skulle de som bodde der, gjøre av seg når husene deres var skylt bort? De var mine landsmenn, men de var født med en svært uheldig skjebne. Jeg tenkte på mine fattige venner og de fattige minoritetselevene ved navn Y Bruk, H’ nher, A Jit, Y Blư, A Pửng, Y Thoar, Y…. Navnene fikk meg til å tenke på deres harde liv. For 30 år siden da jeg kom hit for første gang i forbindelse med veldedighetsarbeid, ble jeg rørt av de vanskelige kårene her. 30 år senere var det ikke noen forbedringer å se. Livet var fortsatt plaget av fattigdom, sykdom og kunnskapsmangel. Forskjellen var vel at åkrene ble det mindre av. I stedet vokste det store gummi- og kaffeplantasjer, og store, overdådige villaer som tilhørte noen rikfolk som ikke engang var herfra. Bussen hadde et lite opphold i Pleiku kl.12.30 for å fylle på drivstoff. Fjellet var dekket av regn. Noen minutter etterpå satte vi kurs mot Kontum. Da bussen kjørte på broen Dakbla, la jeg merke til hvor kraftig vannet rant fra fjellet. Det føltes som om vannet ville ta med seg selve fjellet. Jeg var veldig bekymret for de ustødige husene ved bekkene og fossene Kon Ko Banh, Kon Ko Mahr, Kon Ko Tu. Ville de overleve dette uværet?

Vi var framme i Kontum, men ingen hadde lyst til å gå av bussen for så å komme ut i det voldsomme regnet. Nhung og jeg tenkte å ta taxi til gjesthuset. Plutselig fikk jeg øye på Binh, Trung, Huy, A Jit som hadde ventet på oss. Jeg hadde glemt å ta med regntøy, og vennene mine hadde ikke tatt med noe ekstra. A Jit, en ungdom fra minoritetsgruppen, tok av seg sitt regntøy og ga det til meg enda jeg hadde sagt nei takk. Han insisterte:

Jeg trenger egentlig ikke noe regntøy. Jeg er sterk som en okse, som en tiger, som en leopard. Går du derimot i regnværet uten dette, vil du bli syk med en gang”.

Vi kjørte i alt tre mopeder - ut i regnet igjen. Vi ble ferdige med middagen i en fei. Regnværet hadde satt ut telefonlinjen. Mobilene hadde ikke dekning her oppe. A Jit fikk oppgave i å kjøre meg til landsbygda Kon h’Ring for å informere studentene og elevene derfra om å komme og ta imot stipend dagen etter. A Jit var kjent for å være tøffest på mopeden her på fjellskogen. Han ble minnet om å ikke kaste meg av veien. Han bare smilte. Det var et vakkert smil som viste frem hele hans personlighet: snill, ærlig og enkel slik som fjellfolk er. Det regnet kraftig. Veien var ikke asfaltert. Det var glatt. Og masse hull og humper her og der. A Jit kjørte fort. Mopeden svingte fort fra venstre til høyre og så til venstre igjen. Jeg ble livredd og angret på at jeg hadde basert livet mitt på flaks ved å dra ut i dette været og på denne måten. A Jit snakket hele veien. Jeg antok at han prøvde å fortelle meg et eller annet, men det var umulig å høre. Vi kjørte gjennom mange farlige svinger, og forbi mange landsbyer langs skogkanten. Etter en lang stund hørte jeg A Jit skrike:

Å nei, brua Sak Kø Wel er ødelagt. Vi kan ikke dra til Koh h’Ring!”

Vi gikk av mopeden. Det sto mye folk ved brua. Blant annet så jeg noen som drev med sykehjelp. Vi ble fortalt at bærekonstruksjonen på den ene siden av brua hadde råtnet og gitt seg. På grunn av mørket hadde noen kjørt rett ut i vannet. To døde og en alvorlig skadet. A Jit bad noen minoritetsmennesker gi beskjed til studentene og elevene om stipendutdelingen i morgen. Så snudde vi. På hjemveien stakk vi innom barnehjemmet i Vinh Son og bad lederen der (Y Blu) informere elevene om stipendutdelingen. Da vi kom hjem, var vi gjennomvåte. Jeg hadde feber og hostet hele kvelden. Jeg hadde merket at jeg ikke var helt i form i det siste. Dro jeg ut i regnværet og ble våt, så kom garantert feberen. Det dreide seg stort sett kun om feber, og ikke noe alvorlig.

Heldigvis var det oppholdsvær dagen derpå. Det var svært overskyet. Innimellom kom det noen lysstråler. Klokke 09.00 var alle barna samlet på barnehjemmet Vinh Son. Mange foreldre var også tilstede. Etter en kort oppsummering fikk totalt 15 elever og tre studenter tildelt utdanningsstipend. Hver student fikk 4.021.629 VND som tilsvarer 200 USD. Hver elev fikk 2.010.816 VND. A Blir holdt en liten tale der han takket fadderen sin og Fondet for Nestekjærlighet viet.no, samtidig lovet han at han skulle gjøre sitt beste på skolen. En av foreldrene ved navn A Bluk ville også uttrykke sin takknemlighet. Til sist fikk hver student og elev en liten gavepakke. De 153 barna fra barnehjemmet fikk også en pakke hver. Det bestod av litt godteri og melk. Barna danset og sang og var overlykkelige. Jeg ble også kjempeglad på vegne av dem. Jeg snakket litt med noen foreldre og Blu, en minoritetskvinne som hadde ansvar for dette barnehjemmet, om de problemene de stod overfor og om de små ønskene barna hadde. Det var en stor glede å få vite at to studenter som skulle fortsette på universitet og en som nettopp var kommet inn, men gleden ble overskygget av nyheten om at Y Salin måtte slutte etter bestått videregående skole for å jobbe hjemme på landsbygda. For meg var den nyheten tung å bære. Formålet til Fondet for Nestekjærlighet viet.no er å støtte de unge under utdanning slik at de selv, familien deres og minoritetssamfunnet de lever i skal kunne få en lysere fremtid. Men Y Salin hadde gitt opp drømmen sin. Han hadde valgt et enkelt liv på landsbygda fremfor en høyere utdanning. Stipendutdelingen i Kontum provinsen ble avsluttet kl. 12.30. Ute hadde det begynt å pøse ned. De unge satte kursen hjemover i pøsregnet. Jeg ble svært rørt….

Fjellbygda, en regntung sesong, 8/8/2008

Khiem Ai - Denne e-postadressen er beskyttet mot programmer som samler e-postadresser. Du må aktivere JavaScript for å kunne se adressen

 

 

 

 

Nhịp Cầu Yêu Thương

Xin Bạn Hãy Đọc, Dù Bạn Không Muốn

Trời đêm Vinh lặng lẽ như tờ, cả thành phố hoa lệ như mất hút trong màn đêm đen dày đặc. Bầu không khí yên ắng đến lạ thường, khác hẳn với nhịp sống xô bồ, hối hả và nhộn nhịp của cuộc sống thường nhật. Đã 2 giờ sáng rồi, nhưng tôi vẫn trằn trọc, trăn trở với một nỗi niềm mà không sao chợp mắt nổi.

Trời đêm Vinh lặng lẽ như tờ, cả thành phố hoa lệ như mất hút trong màn đêm đen dày đặc. Bầu không khí yên ắng đến lạ thường, khác hẳn với nhịp sống xô bồ, hối hả và nhộn nhịp của cuộc sống thường nhật. Đã 2 giờ sáng rồi, nhưng tôi vẫn trằn trọc, trăn trở với một nỗi niềm mà không sao chợp mắt nổi. Ánh đèn heo hắt, tôi thao thức với bao nỗi niềm tâm sự không biết ngỏ cùng ai. Vượt tầm mắt ra ngoài khung cửa sổ, ngắm ánh trăng sáng vằng vặc cùng những vì tinh tú lấp lánh, lòng tôi bỗng chợt thấy thanh thản và yên bình hơn. Vầng trăng trên cao nhè nhẹ tỏa ánh sáng dịu dàng, nhìn chị đang say giấc ngủ, tôi không khỏi bồi hồi xúc động. Gương mặt tròn trịa, phúc hậu thật đáng mến. Nhưng ít ai ngờ rằng, ẩn sau nét mặt đơn sơ, hồn nhiên như trẻ nhỏ, tưởng chừng như vô tư lự, không âu lo suy nghĩ, không bận tâm chuyện thế sự nhân gian ấy lại là một con người khắc khổ, cam chịu và nhẫn nhục, luôn lo nghĩ cho gia đình.
Nghĩ đến đây, tôi chợt cảm thấy xấu hổ vô cùng. Chắc mọi người đang rất thắc mắc lý do tại sao. Bởi vì đã một năm rồi, cùng học tập, cùng làm việc, cùng vui đùa, chung sống với nhau dưới một mái nhà, nhưng mãi tới hôm nay tôi mới biết được hòan cảnh sống vô cùng éo le của chị ấy. Tôi thấy mình thật vô tâm quá.
Chiều hôm ấy, sau khi nhận được điện thoại từ gia đình gọi lên, bảo bố chị bệnh tim lại tái phát và phải nhập viện gấp, chị đã vội vàng thu xếp qua loa chút ít đồ đạc, tạm biệt chị em trong phòng trọ rồi nhanh chóng ra ga đón chuyến tàu sớm nhất về quê. Đến lúc này tôi mới được nghe kể về gia đình nghèo khổ của chị:
Tên đầy đủ của chị là Nguyễn Thị Bích ( mà chúng tôi hay trêu đùa gọi chị là Big C hay Bigbabol ). Chị là con út trong một gia đình có 6 người con, bố mẹ chị năm nay đã ngoài 70, rất hay ốm đau mỗi khi trái gió trở trời, nhất là ông cụ thân sinh, đã cao niên lại mang trong mình đủ thứ bệnh tật: u xơ tuyến tiền liệt, viêm loét đại tràng, cao huyết áp..., nhưng nghiêm trọng nhất là căn bệnh Tim mạch do vữa động mạch của mạch vành co đau thắt ngực. Các anh chị đều đã lập gia đình và ra ở riêng. Mỗi người đều phải lo cho mái ấm của mình nên không thể dành nhiều thời gian ở bên chăm sóc bố mẹ được. Mọi việc lớn nhỏ trong gia đình – từ công việc đồng áng cho đến việc nội trợ bếp núc, chăm sóc, thuốc thang cho bố mẹ khi đau yếu đều đổ dồn lên vai 2 cô em gái.
Hoàn cảnh gia đình đã khốn khó như vậy rồi nên việc chị Bích cùng chị gái mình cất bước đi học đã làm tăng thêm phần nào những khó khăn vất vả cho gia đình bé nhỏ của chị. Bởi thế mà đã có lúc chị Bích định buông xuôi tất cả, phó mặc cho số phận đưa đẩy, chị bi quan đến nỗi luôn xem câu thơ:
Thân em như cánh bèo trôi
Gió dập sóng dồi biết tấp vào đâu
Như là tương lai của chị, như là số phận đã được an bài sẵn cho chị vậy. Nhưng trong cuộc đời, không ai học hết được chữ ngờ. Mẹ chị - người mẹ thân thương, tần tảo sớm hôm đã trở thành nguồn an ủi lớn nhất cho chị lúc này, bằng những lời động viên rất chân thành: “ Con ơi, đời bố mẹ đã khổ nhiều rồi, bây giờ có khổ thêm nữa cũng không sao. Nhưng đến đời các con,...” Nói đến đây, mẹ chị nghẹn ngào không nói nên lời. Bà đưa vạt áo nâu đã phai màu run run lau khô những giọt nước mắt đang chảy dài trên gương mặt nhăn nheo, theo năm tháng đã in hằn những khổ cực mà bà luôn cam chịu và nhẫn nhục trong suốt cả cuộc đời. Bà nói tiếp: “ 4 anh chị con là nỗi day dứt lớn nhất đời bố mẹ, vì không thể cho chúng nó học hành đầy đủ, không thể cho chúng nó một cuộc sống no đủ, ... Giá mà bố mẹ giàu có hơn, giá mà bố mẹ tài giỏi hơn, giá mà ... “. Ngừng một lúc, bà lại thổn thức: “ Bây giờ, ước nguyện lớn nhất của bố mẹ là được trông thấy hai chị em con trở thành sinh viên, tiếp tục con đường học tập của mình. Bố mẹ không mong hai con phụng dưỡng , cơm bưng nước rót, hầu hạ lúc tuổi già, chỉ mong hai con nên người, học hành tấn tới, phát huy mọi tài năng để có thể mưu cầu hạnh phúc cho bản thân mình, cho gia đình và giúp đỡ tha nhân. Được thế, bố mẹ có chết cũng an lòng “.
Ước mong giản đơn ấy của bà cụ khiến chị em tôi ngỡ ngàng cảm phục nhưng không khỏi chạnh lòng xót thương .
Nhân dịp nghỉ hè, chị em chúng tôi quyết định về thăm gia đình chị Bích, tiện thể sẽ tìm hiểu thêm về gia cảnh nhà chị. Một tiếng đồng hồ ngồi tàu, vừa bước xuống nhà ga Yên Trung, đã thấy hình bóng quen thuộc của chị, gương mặt lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn lộ nét vui mừng khi thấy chúng tôi, chị cất tiếng gọi, hỏi thăm vồ vập: “ Mọi người đi đường có mệt lắm không, đưa hành lý đây em mang giúp cho nào “. Rồi không đợi chúng tôi kịp phản ứng gì, chị nhanh tay cầm lấy bao nhiêu là thứ đồ lỉnh kỉnh. Từ đây chúng tôi tiếp tục đón xe ôm đi thêm khoảng 6 cây số nữa. Xe dừng lại trên bờ đê, không thể đi tiếp được vì con dốc quá cao, trời lại mưa lâm râm, đường trơn lầy lội quá, không sao đi tiếp được, chị em chúng tôi phải xắn quần thật cao kẻo bùn bẩn bắn vào, vừa vác ba lô nặng lại vừa phải đi trong mưa nên chúng tôi thấm mệt nhanh chóng. Thật tội nghiệp cho chị Bích, thấy chị em vì mình mà vất vả như vậy nên chị cứ cuống cả lên, hết hỏi han người này lại quay qua săn sóc người kia, nhờ vậy mà chúng tôi vui vẻ hẳn lên. Ngồi nghỉ một chút, tôi tranh thủ ngắm nhìn quang cảnh chung quanh. Đứng trên đê, gió thổi mát lạnh từng cơn, ghé tầm mắt xuống phía dưới, trông xem những ngôi nhà bé tí như hạt đậu vậy, tôi thoáng rùng mình khi chợt nghĩ rằng nếu như đê vỡ thì những ngôi nhà đó sẽ ra sao nhỉ ? Chắc sẽ bị nhận chìm trong biển nước mất. Lắc đầu xua tan đi ý nghĩ kinh khủng đó, chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình. Đi bộ thêm khoảng 15 phút nữa thì tới nơi. “ Dừng lại thôi, đến nơi rồi, đây là nhà mình “. Chị hồn nhiên giới thiệu. Chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng. Quang cảnh đầu tiên đập vào mắt là hình ảnh một ngôi nhà cấp 4 lụp xụp tồi tàn, trên tường nhà, từng mảng vôi trắng loang lổ đã bong ra, những tấm gỗ được gia công một cách thô sơ dùng để làm cửa. Bước đi trên khoảnh sân nhỏ, qua ngưỡng cửa là nền nhà bằng đất lạnh lẽo, xám xịt màu tro, 2 chiếc giường gỗ đơn sơ cùng bộ bàn ghế cũ kỹ, cộng thêm một chiếc tủ nhỏ dùng để đựng quần áo – đó chính là những đồ đạc duy nhất có trong ngôi nhà. Trong khi chúng tôi tự do ngắm nhìn, chị đon đả pha nước, cất hành lý rồi thúc giục mọi người ra tắm rửa, thay đồ kẻo cảm lạnh. Bữa cơm chiều nhanh chóng được dọn ra, mọi người cùng nhau quây quần bên mâm cơm ấm áp, nhìn bố mẹ chị Bích mà tôi không khỏi chạnh lòng xót thương. Nghe chị kể, những hôm nhìn bố mình nằm co quắp trên giường, đau đớn vật vã với căn bệnh hiểm nghèo đang ngày đêm tàn phá cơ thể ông, chị cảm thấy bất lực vì chẳng làm gì được, hai mẹ con chỉ biết đứng nhìn mà không dám khóc, nhưng nước mắt đã chảy ngược vào trong tim rồi, khóc bây giờ chỉ làm bố chị thêm đau đớn mà thôi. Hai con người cả một đời chỉ biết sống vì con, đến lúc xế chiều chỉ biết nương tựa nhau mà sống cho qua ngày nhưng vẫn không thể nào thoát khỏi sự nghiệt ngã của cuộc sống – quy luật sinh, lão, bệnh, tử - luôn dai dẳng bám theo hai tấm thân già khốn khổ.
Sáng sớm thức dậy, tôi tranh thủ xuống bếp giúp chị chuẩn bị bữa sáng. Gọi là nhà bếp thôi nhưng thật ra chỉ là 4 bức tường nhỏ được lợp tranh sơ sài, bên trên có mộ lỗ hổng nhỏ để thông khói, nồi niêu, bát đũa, gia vị đều được đặt trên một chiếc bàn nhỏ nhưng chắc chắn. Nhìn chị tất bật nhưng nụ cười vẫn luôn thường trực trên môi, tôi thương quá đi thôi. Hai chị em lại ngồi tâm sự với nhau, tôi hỏi: “ Nghe bảo nhà chị hay bị ngập mỗi khi trời mưa lắm phải không ?” . Chị bảo: “ Ừm, biết sao được, nhà chị nằm ngay dưới chân đê mà. Trời nắng thì còn đỡ chứ trời mưa thì khổ trăm bề. Mưa nhỏ thì nước đã ngập cả sân, mưa lớn thì nước đã vào đến tận nhà, củi, bếp ướt sũng chẳng thể nấu ăn nổi. Cả nhà phải ăn mì tôm trừ bữa cho qua ngày. Em còn nhớ trận lụt vừa rồi không ? Nghĩ lại đến giờ chị còn chưa hết kinh hoàng. Chỉ sau mộ đêm mà mọi thứ đã chìm trong biển nước mênh mông, những ngôi nhà chỉ còn thấy nóc, đồ đạc trôi nổi khắp nơi,... may mà gia đình chị kịp di tản lên đê cao để tránh lụt. Gần mộ tháng trời mọi người sống trong cảnh “ màn trời chiếu đất “, sống nhờ sự bao bọc và lòng hảo tâm của tha nhân “.
Sau bữa cơm sáng, chúng tôi giúp chị đưa bố đi bệnh viện để kiểm tra diễn tiến của bệnh theo định kì, bác sĩ bảo phải mổ sớm mới mong duy trì được mạng sống, nhưng chi phí phẫu thuật khá lớn, hoàn cảnh gia đình không cho phép, lại thêm tuổi cao sức yếu nên bố chị đã từ chối phẫu thuật, cụ bảo rằng: “ Bố nay đã già rồi, có phẫu thuật cũng chẳng sống được bao nhiêu, ở cái tuổi gần đất xa trời này, bố không muốn lại làm khổ mẹ và các con. Thôi, ta về ...“. Những lời cụ thốt ra thật nhẹ nhàng mà sao tôi thấy đau lòng quá. Nhìn dáng người thiểu não của cụ khuất dần sau cánh cổng bệnh viện, mắt tôi đã nhòa lệ tự bao giờ không hay.
Thấm thoát đã đến ngày phải trở về. Tuy chẳng muốn chia tay nhưng “ không có cuộc vui nào là không tàn “, việc gì phải đến sẽ đến thôi. Bữa cơm chia tay tuy buồn nhưng cũng rất vui. Bà cụ bắt chúng tôi cầm về bao nhiêu là thứ, bà bảo: “ Cây nhà lá vườn, chẳng có gì nhiều, các con cầm về cho mẹ vui “. Tôi pha trò: “ Vâng, ‘chẳng có gì nhiều’, mẹ nhỉ !”. Tôi vừa nói vừa đưa túi đồ lỉnh kỉnh bà cụ bắt mang về ra, ai cũng cười rũ rượi.
Ngồi trên tàu, tôi nhìn mông lung ra khoảng không gian vô định, ngắm mưa rơi sau tấm kiếng dày. Hôm về thăm chị trời cũng mưa, hôm chia tay chị trời cũng mưa, cơn mưa tầm tã, dai dẳng như không muốn dứt. Tôi rất muốn giúp chị, tuy gia cảnh nhà tôi cũng chẳng khá giả gì, nhưng sao lòng tôi bứt rứt không yên, rất khó chịu, mặc dù nhỏ bé, tôi vẫn muốn làm một cái gì đó cho chị,“ thương người như thể thương thân “ mà.
Nghe câu chuyện cuộc đời chị chắc hẳn ai cũng cảm thấy thương tâm mà không khỏi đau đớn xót xa, thương cảm cho một kiếp người. Một con người rất đạo đức mà tôi không tiện nói tên đã nói rằng: “ Sống trong cuộc đời này, ai cũng cần có một tấm lòng. Bất cứ ai không rung cảm trước nỗi thống khổ mà đồng loại mình đang gánh chịu thì kẻ đó không xứng làm người. Thà chúng đừng sinh ra thì hơn “... Tinh thần tương thân tương ái ông cha ta dạy dỗ từ ngàn xưa đã luôn được gìn giữ và lưu truyền cho đến ngày nay, bằng mọi cách, dưới mọi hình thức, nhất là bằng những câu ca dao tục ngữ đã neo đậu vững chắc và làm tổ trong tâm hồn, trong trí tuệ người đọc và tồn tại mãi cùng với thời gian:
“Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn “.
hay câu “ một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ “, “ môi hở răng lạnh “ ... và còn vô vàn những câu nói bất hủ khác nữa. Tôi viết bài này rất mong nhận được sự đồng cảm từ quý độc giả, nhất là từ những tấm lòng hảo tâm và quảng đại...Bạn biết đấy, ngay lúc này đây còn biết bao nhiêu gia đình khốn khổ như chị, đang trông mong, đang hy vọng vào một kỳ tích xảy ra có thể làm thay đổi cả cuộc đời tăm tối của họ, nhờ những cánh tay biết mở rộng để trao ban cho họ cơ hội được vươn tới một tương lai tươi sáng hơn./.
(You can if you will - Bạn làm được nếu bạn muốn )
Sinh viên Nguyễn Thị Mỹ
Trường CĐSP Nghệ An
Les mer…

Login



Vi har 3 gjester her nå