Norsk bokmål (Norwegian)   Tiếng Việt (Vietnamese)

Besøk i Nha Trang sommer 2009

E-post Skriv ut PDF

Besøk i Nha Trang sommer 2009

En morgen sa jeg til min datter, Lilly, at vi skulle overvære en seremoni for utdeling av stipend for skoleåret 2009-2010. Hadde det ikke vært for stipendet så hadde disse studentene og elevene måttet slutte på skolen, fordi deres familier ikke har råd til skoleutgiftene. For den åtte år gamle jenta mi var det å gå på skole en menneskerett, en selvfølge. Jeg strevde i nesten en halv time for å forklare at det ikke var slik i alle land. Ikke visste jeg hvordan Lilly oppfattet forklaringene mine, men hun sa: ”Mamma, jeg gleder meg til å se de fattige elevene og studentene etterpå!”

Den formiddagen var Nha Trang ikke så varm som det hadde vært i våre tre første dager der. Under skyggen av et tre i hagen til en liten kirke i Nha Trang, hilste jeg for første gang på professor Kim Anh og representanten fra ”Fondet for nestekjærlighet viet.no” i Vietnam, lektor Sy Thuong Ho. Deres vennlighet og gjestfrihet gjorde lille meg mindre nervøs i møte med dem, til tross for at jeg hadde tilbrakt det meste av mitt liv på andre siden av kloden.

Etter noen minutter inviterte Sy Thuong Ho oss til huset ved siden av. Hjertet mitt begynte å slå urytmisk. Jeg angret litt på at jeg hadde sagt ja til å overvære denne respektfulle seremonien. Ikke var jeg forsiktig med ord, ei heller flink med ord. Det ville vært katastrofalt hvis jeg kom til å prate tull. Det ville tatt seg ut for lederne i ”Fondet for neste kjærlighet viet.no”, Minh Tuan Nguyen og Minh Duc Tran! Nervøst klemte jeg hånden til datteren min, som hadde holdt seg i nærheten av meg hele tiden. Hun var like rådvill som sin mor: ”Men mamma, jeg har jo ikke gjort noe ting!”. Jeg antok at hun trodde det var mitt signal på at hun hadde gjort noe galt.

Inni i det lille huset var det mange unge mennesker. De virket harmløse, uten bekymring, uten tegn fra det harde livet i mitt hjemland. Jeg kjente en annerledes følelse inni meg. Øynene mine var fylt med væske som gjorde at jeg nesten snublet.

Seremoniens ansvarlig, Sy Thuong Ho, plasserte Lilly og meg ved samme bord som professor Kim Anh. Mine to følgesvenner satt på den andre siden. I følge representasjon fra Sy Thuong, var noen foreldre også til stede. Jeg ble skremt da han sa at jeg var den første av alle fadderne som hadde kommet for å overvære en stipendutdeling. Herregud, jeg burde ikke ha gjort dette. Mitt tilstedsværelse var opprinnelig bare pga. min lille nysgjerrighet på hvordan mitt fadderbarn så ut, og av en veldig personlig, egoistisk årsak: Jeg ville vite om jeg nå klarte å se meg selv fra min barndom gjennom disse unge menneskene. Det var simpelthen slik at jeg hadde kommet til min gamle skole her i Vietnam minst tre ganger, men fortsatt ikke klarte å ta skrittet inn på skolegården for å se igjen mitt gamle klasserom - de slitne pultene og stolene, og for å hilse på mine gamle lærere. Jeg var redd. Kjemperedd for at de gamle bildene stormet tilbake, erobret mine tanker og fikk meg til å gråte. Jeg var også redd for at de vakre minnene som jeg hadde båret på i over tjue år, ville bli helt eller delvis ødelagt. Dette er ingenting i forhold til de fleste problemer her i verden, men for meg og mitt lille hjerte var det tungt nok å bære.

Igjen nevnte Sy Thuong navnet mitt, og at jeg representerte Fondet viet.no. Det var som om jeg datt ned fra den syvende himmelen. Ikke visste jeg helt hvor jeg skulle gjøre av meg før det skjedde noe skade. For øyeblikket var jeg ikke engang i stand til å representere meg selv… Etter hvert fant jeg det tryggest å sitte helt stille og håpe på det beste, - for å unngå den minste oppmerksomhet. Hjertet mitt hoppet helt vilt. Jeg begynte å be om at Sy Thuong skulle glemme at han hadde bedt meg om å si noen ord, da vi snakket sammen på telefon i går.“

Ettersom en av følgevennene mine var en nordmann, hadde Sy Thuong ordnet det slik at en student ved navn Tram Anh Thuy Nguyen oversatte dagens høydepunkter til engelsk. Tram Anh benyttet også anledningen til å minne sine medstudenter og elever om å holde kontakt med fadderne sine og vise sin takknemlighet. Jeg ble litt rørt og samtidig følte jeg en slik respekt for den unge jenta. For å være helt ærlig var det svært lenge siden jeg hadde hørt et ungt menneske snakke så tydelig, harmonisk og rett fra hjertet som Tram Anh. I vår kultur heter det at man skal lære folkeskikk før man lærer A, B, C. Men lenge hadde jeg vært sikker på at det ikke eksisterte lenger i hjemlandet mitt…..

Plutselig slo Tram Anh over til engelsk. Hun oversatte til flytende engelsk alt det hun nettopp hadde sagt på morsmålet sitt. Til min store overraskelse var hennes uttalelse og flyt mye bedre enn de som jeg hadde møtt på den vietnamesiske internasjonale flyplassen Tan Son Nhat, og om bord på flyene til Vietnam Airlines.

Etterpå holdt Tri Tam Phan, en annen student, også en liten tale der hun takket alle i ”Fondet for nestekjærlighet viet.no” som hadde brydd seg om dem. Hun lovte at når hun hadde fullført studiet og fått seg jobb, så skulle hun komme tilbake til fondet viet.no og hjelpe sine etterfølgere.

Jeg ble veldig rørt av Tri Tams tale. Takk til deg, Tri Tam! Du hadde nettopp overbevist meg om at det fortsatt fantes nestekjærlighet hos den unge generasjonen. Du hadde ikke all verdens rikdom, men ønsket å dele det lille du kom til å få med de fattige. Om ikke det ville gi dem mette dager, ville det nok hjelpe dem et stykke på vei. Jeg takket også deg Tram Anh. Du var mitt hjemlands fremtid og lys. Takk til ”Fondet for nestekjærlighet viet.no” som hadde gitt meg håp!

Videre rådet professor Kim Anh studentene ti å jobbe hardt med skolearbeid og være målrettet. Hun jobbet i Universitet i Nha Trang, og hadde vært i Norge mange ganger i forbindelse med noen samarbeidsprosjekter med universitetene i Norge. Hun var svært god i engelsk. Hun understrekket ordet ”output”, og bad studentene å huske ordet.

Jeg datt nesten ut av stolen da Sy Thuong ropte på meg. Jeg som både trodde og håpet at han hadde glemt meg. Jeg var totalt forvirret. Jeg snakket vietnamesisk som et barn ettersom jeg hadde gått på skole i Vietnam til 7.trinn. Nå ville han at jeg skulle tale foran alle språkekspertene i denne forsamlingen. Hva skulle jeg gjøre? Riktignok hadde jeg tenkt litt på hans forslag i går, men jeg hadde ikke rukket å tenkt på hvordan jeg skulle uttrykke mine tanker. De var bare i stikkord. Etter noen inn- og utpust for å finne frem litt selvtillit, bestemte jeg meg for å komme med en liten innrømmelse: ”Aller først vil jeg be om forståelse, spesielt fra lektor Sy Thuong Ho, professor Kim Anh og alle foreldrene, for at jeg ikke snakker morsmålet så flytende og riktig som jeg burde”.

Det hjalp, for jeg følte en stor respekt til meg selv, da jeg hadde klart å innrømme min svakhet! Jeg tok enda en lang pust, og kikket ned på salen der de satt. Det var som om noe som hadde satt seg fast i halsen min. De svært unge menneskene der nede hadde måttet gå gjennom alt for mye i dette harde livet. Mye mer enn hva jeg hadde opplevd, selv om noen var bare halvparten så gamle som jeg er. Hva skulle jeg si nå? Deres barndom bestod allerede av bekymringer og strev. Jeg ville ikke stå her og påføre dem enda mer press, bare fordi jeg hadde hjulpet dem med ett eller to hundre US dollar i året. Jeg kikket på dem enda en gang. Og så pustet jeg dypt inn enda en gang.

Så sa jeg: ”Når jeg nå står her og ser på dere, minner det meg om den gangen da jeg gikk på skole. Familien min var svært fattig. Jeg hadde bare to plagg å skifte med. Når det hadde regnet, måtte jeg skynde meg å vaske klærne og henge dem opp til tørk. Noen ganger rakk ikke klærne å bli tørre, men jeg måtte allikevel ha dem på meg for å kunne komme meg på skolen. Men uansett hvor skoleflink en var, ble en alltid rangert bak sønnene og døtrene til rektor og viserektor…

”Vårt hjemland er fortsatt svært fattig, både økonomisk og på mange andre områder. De som har kommet seg ut av landet slik som meg, har kanskje ikke mulighet til å gjøre noe for hjemlandet. Å yte hjelp, ja, vi vil så gjerne strekke ut en hånd, men vi alle har familiemedlemmer igjen i Vietnam som også trenger vår hjelp…. Jeg skulle bare ønske at mange fortsatt kunne huske at det også finnes andre som også er svært trengende og hjelpetrengende. Jeg vil så gjerne takke dere som har strevd og fortsatt strever hardt på skolebenken for å kunne gå en lysere fremtid i møte. Når deres fremtid faktisk er bedre, da har dere tatt hjemlandet vårt et skritt videre i utviklingen. Det er takket være deres innsats”.

Snart var øynene mine ikke i stand til å holde igjen den væsken som hadde samlet seg opp i dem. Jeg ville avslutte selv om jeg ennå ikke hadde klart å nevnte det jeg ville si:

”Jeg og alle de andre utvandrere kan ikke gjøre noe stort for hjemlandet vårt. Derfor ligger vårt lands skjebne i deres hender. Derfor skylder jeg, i bunn og grunn dere, den unge generasjonen, en stor takk!”.

Datteren min, Lilly, kunne ikke særlig mye vietnamesisk. Hun hadde mistet den gleden hun måtte ha følt da vi snakket sammen om morgen. Hun løp inn og ut av rommet, lekte med noen fisker i hagen ute, og var opptatt med ett eller annet der ute.

Min norske nabo ble også bedt om å holde en liten tale. Reidar ble litt overrasket, men den medfødte selvtillitt i det norske blod, holdt ham ikke opptatt lenge. Han fortalte om reisemulighetene han hadde hatt siden han gikk på skole. Det hadde hjulpet ham å utforske verdenssamfunnet og ha forståelse for livet. Men intet annet sted hadde gitt ham så mye opplevelse, forståelse og gjort så mye inntrykk på ham - som her i Vietnam.

Stipendutdelingen tok slutt omtrent da alle vietnamesiske familier var ferdig med lunsjen sin. Vi fikk derfor litt småmat. Plutselig hørte vi Lilly skrek. En liten ulykke hadde skjedd henne der hun løp frem og tilbake, inn og ut av rommet. Mors instinkt fortalte meg fort at den lille datteren min ville ha litt oppmerksomhet fra mor, som et lite øyeblikk hadde vært så opptatt med noe annet og noen andre enn henne.

Her under skyggen til det lille treet, fantes det på ett og samme øyeblikk, mange svært forskjellige skjebner!

Den formiddagen dro vår lille gruppe på fire, på besøk hos mitt fadderbarn Thanh Mai Quach. Vi ble servert litt sjøsnacks, som familien hennes vanligvis solgte hver kveld.

Etterpå dro vi hjem til hotellet. Jeg låste hotellrommet, slo av alt lys og lå våken med mange tanker som jeg ikke klarte helt å sortere - helt til det ble kveld og bekmørkt ute…..

Vietnam - mitt fedreland og hjemland - var fortsatt svært fattig….

Trang Nguyen, sommer 2009

 

Nhịp Cầu Yêu Thương

Xin Bạn Hãy Đọc, Dù Bạn Không Muốn

Trời đêm Vinh lặng lẽ như tờ, cả thành phố hoa lệ như mất hút trong màn đêm đen dày đặc. Bầu không khí yên ắng đến lạ thường, khác hẳn với nhịp sống xô bồ, hối hả và nhộn nhịp của cuộc sống thường nhật. Đã 2 giờ sáng rồi, nhưng tôi vẫn trằn trọc, trăn trở với một nỗi niềm mà không sao chợp mắt nổi.

Trời đêm Vinh lặng lẽ như tờ, cả thành phố hoa lệ như mất hút trong màn đêm đen dày đặc. Bầu không khí yên ắng đến lạ thường, khác hẳn với nhịp sống xô bồ, hối hả và nhộn nhịp của cuộc sống thường nhật. Đã 2 giờ sáng rồi, nhưng tôi vẫn trằn trọc, trăn trở với một nỗi niềm mà không sao chợp mắt nổi. Ánh đèn heo hắt, tôi thao thức với bao nỗi niềm tâm sự không biết ngỏ cùng ai. Vượt tầm mắt ra ngoài khung cửa sổ, ngắm ánh trăng sáng vằng vặc cùng những vì tinh tú lấp lánh, lòng tôi bỗng chợt thấy thanh thản và yên bình hơn. Vầng trăng trên cao nhè nhẹ tỏa ánh sáng dịu dàng, nhìn chị đang say giấc ngủ, tôi không khỏi bồi hồi xúc động. Gương mặt tròn trịa, phúc hậu thật đáng mến. Nhưng ít ai ngờ rằng, ẩn sau nét mặt đơn sơ, hồn nhiên như trẻ nhỏ, tưởng chừng như vô tư lự, không âu lo suy nghĩ, không bận tâm chuyện thế sự nhân gian ấy lại là một con người khắc khổ, cam chịu và nhẫn nhục, luôn lo nghĩ cho gia đình.
Nghĩ đến đây, tôi chợt cảm thấy xấu hổ vô cùng. Chắc mọi người đang rất thắc mắc lý do tại sao. Bởi vì đã một năm rồi, cùng học tập, cùng làm việc, cùng vui đùa, chung sống với nhau dưới một mái nhà, nhưng mãi tới hôm nay tôi mới biết được hòan cảnh sống vô cùng éo le của chị ấy. Tôi thấy mình thật vô tâm quá.
Chiều hôm ấy, sau khi nhận được điện thoại từ gia đình gọi lên, bảo bố chị bệnh tim lại tái phát và phải nhập viện gấp, chị đã vội vàng thu xếp qua loa chút ít đồ đạc, tạm biệt chị em trong phòng trọ rồi nhanh chóng ra ga đón chuyến tàu sớm nhất về quê. Đến lúc này tôi mới được nghe kể về gia đình nghèo khổ của chị:
Tên đầy đủ của chị là Nguyễn Thị Bích ( mà chúng tôi hay trêu đùa gọi chị là Big C hay Bigbabol ). Chị là con út trong một gia đình có 6 người con, bố mẹ chị năm nay đã ngoài 70, rất hay ốm đau mỗi khi trái gió trở trời, nhất là ông cụ thân sinh, đã cao niên lại mang trong mình đủ thứ bệnh tật: u xơ tuyến tiền liệt, viêm loét đại tràng, cao huyết áp..., nhưng nghiêm trọng nhất là căn bệnh Tim mạch do vữa động mạch của mạch vành co đau thắt ngực. Các anh chị đều đã lập gia đình và ra ở riêng. Mỗi người đều phải lo cho mái ấm của mình nên không thể dành nhiều thời gian ở bên chăm sóc bố mẹ được. Mọi việc lớn nhỏ trong gia đình – từ công việc đồng áng cho đến việc nội trợ bếp núc, chăm sóc, thuốc thang cho bố mẹ khi đau yếu đều đổ dồn lên vai 2 cô em gái.
Hoàn cảnh gia đình đã khốn khó như vậy rồi nên việc chị Bích cùng chị gái mình cất bước đi học đã làm tăng thêm phần nào những khó khăn vất vả cho gia đình bé nhỏ của chị. Bởi thế mà đã có lúc chị Bích định buông xuôi tất cả, phó mặc cho số phận đưa đẩy, chị bi quan đến nỗi luôn xem câu thơ:
Thân em như cánh bèo trôi
Gió dập sóng dồi biết tấp vào đâu
Như là tương lai của chị, như là số phận đã được an bài sẵn cho chị vậy. Nhưng trong cuộc đời, không ai học hết được chữ ngờ. Mẹ chị - người mẹ thân thương, tần tảo sớm hôm đã trở thành nguồn an ủi lớn nhất cho chị lúc này, bằng những lời động viên rất chân thành: “ Con ơi, đời bố mẹ đã khổ nhiều rồi, bây giờ có khổ thêm nữa cũng không sao. Nhưng đến đời các con,...” Nói đến đây, mẹ chị nghẹn ngào không nói nên lời. Bà đưa vạt áo nâu đã phai màu run run lau khô những giọt nước mắt đang chảy dài trên gương mặt nhăn nheo, theo năm tháng đã in hằn những khổ cực mà bà luôn cam chịu và nhẫn nhục trong suốt cả cuộc đời. Bà nói tiếp: “ 4 anh chị con là nỗi day dứt lớn nhất đời bố mẹ, vì không thể cho chúng nó học hành đầy đủ, không thể cho chúng nó một cuộc sống no đủ, ... Giá mà bố mẹ giàu có hơn, giá mà bố mẹ tài giỏi hơn, giá mà ... “. Ngừng một lúc, bà lại thổn thức: “ Bây giờ, ước nguyện lớn nhất của bố mẹ là được trông thấy hai chị em con trở thành sinh viên, tiếp tục con đường học tập của mình. Bố mẹ không mong hai con phụng dưỡng , cơm bưng nước rót, hầu hạ lúc tuổi già, chỉ mong hai con nên người, học hành tấn tới, phát huy mọi tài năng để có thể mưu cầu hạnh phúc cho bản thân mình, cho gia đình và giúp đỡ tha nhân. Được thế, bố mẹ có chết cũng an lòng “.
Ước mong giản đơn ấy của bà cụ khiến chị em tôi ngỡ ngàng cảm phục nhưng không khỏi chạnh lòng xót thương .
Nhân dịp nghỉ hè, chị em chúng tôi quyết định về thăm gia đình chị Bích, tiện thể sẽ tìm hiểu thêm về gia cảnh nhà chị. Một tiếng đồng hồ ngồi tàu, vừa bước xuống nhà ga Yên Trung, đã thấy hình bóng quen thuộc của chị, gương mặt lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn lộ nét vui mừng khi thấy chúng tôi, chị cất tiếng gọi, hỏi thăm vồ vập: “ Mọi người đi đường có mệt lắm không, đưa hành lý đây em mang giúp cho nào “. Rồi không đợi chúng tôi kịp phản ứng gì, chị nhanh tay cầm lấy bao nhiêu là thứ đồ lỉnh kỉnh. Từ đây chúng tôi tiếp tục đón xe ôm đi thêm khoảng 6 cây số nữa. Xe dừng lại trên bờ đê, không thể đi tiếp được vì con dốc quá cao, trời lại mưa lâm râm, đường trơn lầy lội quá, không sao đi tiếp được, chị em chúng tôi phải xắn quần thật cao kẻo bùn bẩn bắn vào, vừa vác ba lô nặng lại vừa phải đi trong mưa nên chúng tôi thấm mệt nhanh chóng. Thật tội nghiệp cho chị Bích, thấy chị em vì mình mà vất vả như vậy nên chị cứ cuống cả lên, hết hỏi han người này lại quay qua săn sóc người kia, nhờ vậy mà chúng tôi vui vẻ hẳn lên. Ngồi nghỉ một chút, tôi tranh thủ ngắm nhìn quang cảnh chung quanh. Đứng trên đê, gió thổi mát lạnh từng cơn, ghé tầm mắt xuống phía dưới, trông xem những ngôi nhà bé tí như hạt đậu vậy, tôi thoáng rùng mình khi chợt nghĩ rằng nếu như đê vỡ thì những ngôi nhà đó sẽ ra sao nhỉ ? Chắc sẽ bị nhận chìm trong biển nước mất. Lắc đầu xua tan đi ý nghĩ kinh khủng đó, chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình. Đi bộ thêm khoảng 15 phút nữa thì tới nơi. “ Dừng lại thôi, đến nơi rồi, đây là nhà mình “. Chị hồn nhiên giới thiệu. Chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng. Quang cảnh đầu tiên đập vào mắt là hình ảnh một ngôi nhà cấp 4 lụp xụp tồi tàn, trên tường nhà, từng mảng vôi trắng loang lổ đã bong ra, những tấm gỗ được gia công một cách thô sơ dùng để làm cửa. Bước đi trên khoảnh sân nhỏ, qua ngưỡng cửa là nền nhà bằng đất lạnh lẽo, xám xịt màu tro, 2 chiếc giường gỗ đơn sơ cùng bộ bàn ghế cũ kỹ, cộng thêm một chiếc tủ nhỏ dùng để đựng quần áo – đó chính là những đồ đạc duy nhất có trong ngôi nhà. Trong khi chúng tôi tự do ngắm nhìn, chị đon đả pha nước, cất hành lý rồi thúc giục mọi người ra tắm rửa, thay đồ kẻo cảm lạnh. Bữa cơm chiều nhanh chóng được dọn ra, mọi người cùng nhau quây quần bên mâm cơm ấm áp, nhìn bố mẹ chị Bích mà tôi không khỏi chạnh lòng xót thương. Nghe chị kể, những hôm nhìn bố mình nằm co quắp trên giường, đau đớn vật vã với căn bệnh hiểm nghèo đang ngày đêm tàn phá cơ thể ông, chị cảm thấy bất lực vì chẳng làm gì được, hai mẹ con chỉ biết đứng nhìn mà không dám khóc, nhưng nước mắt đã chảy ngược vào trong tim rồi, khóc bây giờ chỉ làm bố chị thêm đau đớn mà thôi. Hai con người cả một đời chỉ biết sống vì con, đến lúc xế chiều chỉ biết nương tựa nhau mà sống cho qua ngày nhưng vẫn không thể nào thoát khỏi sự nghiệt ngã của cuộc sống – quy luật sinh, lão, bệnh, tử - luôn dai dẳng bám theo hai tấm thân già khốn khổ.
Sáng sớm thức dậy, tôi tranh thủ xuống bếp giúp chị chuẩn bị bữa sáng. Gọi là nhà bếp thôi nhưng thật ra chỉ là 4 bức tường nhỏ được lợp tranh sơ sài, bên trên có mộ lỗ hổng nhỏ để thông khói, nồi niêu, bát đũa, gia vị đều được đặt trên một chiếc bàn nhỏ nhưng chắc chắn. Nhìn chị tất bật nhưng nụ cười vẫn luôn thường trực trên môi, tôi thương quá đi thôi. Hai chị em lại ngồi tâm sự với nhau, tôi hỏi: “ Nghe bảo nhà chị hay bị ngập mỗi khi trời mưa lắm phải không ?” . Chị bảo: “ Ừm, biết sao được, nhà chị nằm ngay dưới chân đê mà. Trời nắng thì còn đỡ chứ trời mưa thì khổ trăm bề. Mưa nhỏ thì nước đã ngập cả sân, mưa lớn thì nước đã vào đến tận nhà, củi, bếp ướt sũng chẳng thể nấu ăn nổi. Cả nhà phải ăn mì tôm trừ bữa cho qua ngày. Em còn nhớ trận lụt vừa rồi không ? Nghĩ lại đến giờ chị còn chưa hết kinh hoàng. Chỉ sau mộ đêm mà mọi thứ đã chìm trong biển nước mênh mông, những ngôi nhà chỉ còn thấy nóc, đồ đạc trôi nổi khắp nơi,... may mà gia đình chị kịp di tản lên đê cao để tránh lụt. Gần mộ tháng trời mọi người sống trong cảnh “ màn trời chiếu đất “, sống nhờ sự bao bọc và lòng hảo tâm của tha nhân “.
Sau bữa cơm sáng, chúng tôi giúp chị đưa bố đi bệnh viện để kiểm tra diễn tiến của bệnh theo định kì, bác sĩ bảo phải mổ sớm mới mong duy trì được mạng sống, nhưng chi phí phẫu thuật khá lớn, hoàn cảnh gia đình không cho phép, lại thêm tuổi cao sức yếu nên bố chị đã từ chối phẫu thuật, cụ bảo rằng: “ Bố nay đã già rồi, có phẫu thuật cũng chẳng sống được bao nhiêu, ở cái tuổi gần đất xa trời này, bố không muốn lại làm khổ mẹ và các con. Thôi, ta về ...“. Những lời cụ thốt ra thật nhẹ nhàng mà sao tôi thấy đau lòng quá. Nhìn dáng người thiểu não của cụ khuất dần sau cánh cổng bệnh viện, mắt tôi đã nhòa lệ tự bao giờ không hay.
Thấm thoát đã đến ngày phải trở về. Tuy chẳng muốn chia tay nhưng “ không có cuộc vui nào là không tàn “, việc gì phải đến sẽ đến thôi. Bữa cơm chia tay tuy buồn nhưng cũng rất vui. Bà cụ bắt chúng tôi cầm về bao nhiêu là thứ, bà bảo: “ Cây nhà lá vườn, chẳng có gì nhiều, các con cầm về cho mẹ vui “. Tôi pha trò: “ Vâng, ‘chẳng có gì nhiều’, mẹ nhỉ !”. Tôi vừa nói vừa đưa túi đồ lỉnh kỉnh bà cụ bắt mang về ra, ai cũng cười rũ rượi.
Ngồi trên tàu, tôi nhìn mông lung ra khoảng không gian vô định, ngắm mưa rơi sau tấm kiếng dày. Hôm về thăm chị trời cũng mưa, hôm chia tay chị trời cũng mưa, cơn mưa tầm tã, dai dẳng như không muốn dứt. Tôi rất muốn giúp chị, tuy gia cảnh nhà tôi cũng chẳng khá giả gì, nhưng sao lòng tôi bứt rứt không yên, rất khó chịu, mặc dù nhỏ bé, tôi vẫn muốn làm một cái gì đó cho chị,“ thương người như thể thương thân “ mà.
Nghe câu chuyện cuộc đời chị chắc hẳn ai cũng cảm thấy thương tâm mà không khỏi đau đớn xót xa, thương cảm cho một kiếp người. Một con người rất đạo đức mà tôi không tiện nói tên đã nói rằng: “ Sống trong cuộc đời này, ai cũng cần có một tấm lòng. Bất cứ ai không rung cảm trước nỗi thống khổ mà đồng loại mình đang gánh chịu thì kẻ đó không xứng làm người. Thà chúng đừng sinh ra thì hơn “... Tinh thần tương thân tương ái ông cha ta dạy dỗ từ ngàn xưa đã luôn được gìn giữ và lưu truyền cho đến ngày nay, bằng mọi cách, dưới mọi hình thức, nhất là bằng những câu ca dao tục ngữ đã neo đậu vững chắc và làm tổ trong tâm hồn, trong trí tuệ người đọc và tồn tại mãi cùng với thời gian:
“Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn “.
hay câu “ một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ “, “ môi hở răng lạnh “ ... và còn vô vàn những câu nói bất hủ khác nữa. Tôi viết bài này rất mong nhận được sự đồng cảm từ quý độc giả, nhất là từ những tấm lòng hảo tâm và quảng đại...Bạn biết đấy, ngay lúc này đây còn biết bao nhiêu gia đình khốn khổ như chị, đang trông mong, đang hy vọng vào một kỳ tích xảy ra có thể làm thay đổi cả cuộc đời tăm tối của họ, nhờ những cánh tay biết mở rộng để trao ban cho họ cơ hội được vươn tới một tương lai tươi sáng hơn./.
(You can if you will - Bạn làm được nếu bạn muốn )
Sinh viên Nguyễn Thị Mỹ
Trường CĐSP Nghệ An
Les mer…

Login



Vi har 2 gjester her nå